feat: add comments section
Thêm một tính năng cho cái blog nhỏ của mình.
Công nhận dùng framework Astro để viết blog tiện thật. Gần như có đầy đủ mọi tính năng mình cần cho một blog. Kết với với Claude Code nữa thì việc viết mã nguồn không quá khó khăn. Sơ qua về tech stack của trang này.
Astro
Framework mình đang dùng. Hỗ trợ routing, layout, components. Component của Astro không có gì quá phức tạp. Đang dùng quen React rồi nên khá dễ dàng chuyển qua.
Astro cung cấp tính năng render dữ liệu ở dạng Markdown thành HTML tĩnh. Sau này nếu mình muốn nghịch thêm component có thể dùng MDX.
SQLite
Lưu trữ dữ liệu như bình luận của người dùng. Hiện tại mình đang dùng dịch vụ miễn phí của Turso. Trong Astro đã có sẵn SDK để kết nối với SQLite, chỉ việc cung cấp URL của database là có thể kết nối. Không cần cài dặt gì thêm.
Cloudflare Pages
Deploy website của mình. Cũng được cung cấp miễn phí. Astro hộ trợ luôn SDK để deploy website của mình lên Cloudflare Pages.
TailwindCSS
Dùng cho styling trên website. Cái này mình dùng nhiều cho công việc của mình. Cung cấp một hệ thống CSS naming nhất quán, không phải chuyển qua lại giữa phần styling với DOM.
Mình thêm tính năng bình luận để ai đó có thể chỉ sẻ suy nghĩ của họ với mình. Thật vui khi thi thoảng có thì tìm thấy tiếng nói chung với một ai đó hoặc nghe những suy nghĩ của người khác.
Mình nhớ ngày nhỏ mẹ mình sẽ hay phàn nàn là bạn của bố mình toàn đến chơi xong ngồi nói chuyện đến hơn 12 giờ trưa vẫn chưa chịu về. Mà hồi ấy nhà mình sẽ chỉ có mỗi cái bàn ở phòng khách để bày bữa cơm. Lần nào nhà mình cũng phải đợi khách về mới có thể dọn cơm ra ăn.
Mình từng không hiểu nổi sao người có nhiều chuyện để nói vậy. Cảm giác nhiều người bạn của bố mình rất thích qua chơi nhà mình, dường như hôm nào mình cũng thấy bố mình ở nhà tiếp đón một người bạn. Đôi khi họ chỉ kiếm cơ đem một món quà nhỏ từ chuyến du lịch, lúc thì gói cà phê hay những món đồ mà mọi người hay mua khi đi du lịch. Thậm chí là đi mua hàng của mẹ mình hay đang đi bộ tập thể dục tạt vào chơi.
Bây giờ khi ra ngoài, đi học đi làm rồi, mình mới hiểu ra. Nếu như chỉ có một mình, cảm giác như mình đang đứng trong một hang tối, và bất kể mình có hét lên như thế nào, thì tất cả những gì mình nghe thấy chỉ là giọng nói của bản thân vang vọng lại. Khi đấy tất cả những gì mình mong giờ là giây phút được nghe những âm thanh khác ngoài giọng nói của mình.
Cảm giác thật dễ chịu khi được nghe những giọng nói, suy nghĩ của người khác. Giống như một con dơi dùng sóng âm để định vị vị trí của nó trong không gian vậy. Khác loài dơi, mình cần âm thanh từ những người khác. Nếu như thiếu nó, cảm giác như mình đang trôi lơ lửng trong không gian vô tận. Dù cùng suy nghĩ hoặc không, nó sẽ luôn giúp mình định hướng được. Nếu như cùng hướng, nó sẽ giúp mình tiến lên. Nếu không, thì mình có thể điều chỉnh lại hướng đi của mình. Dù thế nào đi nữa, mình sẽ luôn cần nó.
Thật ngại khi chia sẻ những suy nghĩ của mình với người khác. Cảm giác như mình phải cởi trần đứng thuyết trình giữa đám đông vậy. Liệu mình có đang chia sẻ nhiều quá không? Họ liệu có thích những gì họ thấy? Có lẽ điều đó không quan trọng. Một điều mình đã học được trong năm qua là, chỉ khi dám nói ra những suy nghĩ, những mong muốn hay nỗi sợ của mình thì mình mới có thể thành thật với bản thân. Và chỉ khi đó, mình đạt được những điều mà mình mong muốn. Một lời nói được nói ra sẽ có những người chứng kiến, khi người nói có trách nhiệm với những gì mình nói. Nếu như đấy là những lời mình nói với bản thân thì mình có thể tự lấp liếm được. “Để mai làm cũng được”, “Hôm nay hơi mệt nên tạm gác lại vậy”. Nhưng nếu có những người sẽ luôn soi mói thì bản thân sẽ tự giác hơn nhiều. Họ sẽ luôn nhắc nhở mình về những giá trị của bản thân, xem mình có đang làm đúng với những gì mình nói không.
Suy cho cũng, điều tệ nhất có thể là gì:
- Họ không cùng suy nghĩ với mình: (1) Mình tiếp nhận và sửa đổi (2) Họ không cùng chí hướng, vậy mình cũng đâu cần phải tiếp tục đồng hành với họ
- Họ cùng suy nghĩ với mình: Tuyệt vời, vậy chúng ta có thể ủng hộ và đồng hành cùng nhau.
Vậy tốt nhất mình cần thành thật với bản thân và với người khác, để xem chúng ta có thể chung một con đường hay không.
Nếu như mình cởi trần mà vẫn có người muốn nghe. Thì khả năng cao thứ họ quan tâm là thứ mình muốn nói. Và việc của mình là đem đến một câu chuyện thật hay.

Đang tải bình luận...